Trong thiên hà rực rỡ của văn học cổ đại, thơ cổ đã trở thành một phần quan trọng của văn hóa Trung Quốc với ngôn ngữ tinh tế và quan niệm nghệ thuật sâu sắc.Ci cổ hay còn gọi là Ci hay câu dài và câu ngắn, là một hình thức văn học chú trọng đến tính nhạc và trữ tình hơn là thơ cổ.Nó có nguồn gốc từ thời nhà Đường, phát triển từ thời nhà Tống, trải qua các triều đại Nguyên, Minh và Thanh, và vẫn được người dân yêu thích cho đến ngày nay.
Việc sáng tác thơ cổ chú trọng đến việc sáng tạo quan niệm nghệ thuật và biểu hiện cảm xúc.Bằng việc vận dụng khéo léo khung cảnh thiên nhiên, những tác phẩm lịch sử kinh điển, những câu chuyện dân gian, cùng sự hiểu biết sâu sắc về các chi tiết của cuộc sống, các nhà thơ đã ghim những cảm xúc nội tâm của mình vào giữa những dòng chữ.Chẳng hạn, bài “Yulin Ling” của Liu Yong, một nhà thơ thời nhà Tống, thể hiện nỗi buồn, sự bất đắc dĩ khi chia tay thông qua việc miêu tả khung cảnh mùa thu.Câu “ve sầu se lạnh” trong bài thơ thật hoang vắng, buổi tối trong đình, khi những cơn mưa rào bắt đầu tạnh, vài chữ tạo nên một không khí hoang vắng, nhớ mãi không thôi.
Cấu trúc và nhịp điệu của từ cổ cũng rất độc đáo.Từ thường được chia thành phần trên và phần dưới, mỗi phần được chia thành nhiều câu. Có những quy định chặt chẽ về số từ, vần điệu trong mỗi câu.Yêu cầu về mặt nhịp điệu khắt khe này không chỉ kiểm tra khả năng văn chương của nhà thơ mà còn làm cho những bài thơ cổ có tính nhạc mạnh khi được ngâm lại.Ví dụ như bài “Like a Dream” của Li Qingzhao, nhịp điệu mượt mà và nắm bắt được nhịp điệu khiến cho việc diễn đạt cảm xúc trong lời nói trở nên sống động và cảm động hơn.
Ngoài ra, việc sử dụng hình tượng trong chữ Ci cổ cũng là một biểu hiện quan trọng của đặc tính nghệ thuật của nó.Các nhà thơ thường sử dụng những hình ảnh cụ thể để thể hiện những cảm xúc trừu tượng, như dùng “liễu” để tượng trưng cho sự chia ly, dùng “mặt trăng” để tượng trưng cho nỗi nhớ nhung, dùng “quả mận” để tượng trưng cho sự cao quý… Việc sử dụng những hình ảnh này không chỉ làm tăng vẻ đẹp của thơ cổ mà còn tạo cho người đọc sự cộng hưởng khi đọc, từ đó hiểu sâu sắc hơn về thế giới cảm xúc của nhà thơ.
Sức hấp dẫn của thơ cổ không chỉ có tác động sâu sắc vào thời điểm đó mà còn đóng vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy sự phát triển của văn học các thế hệ sau này.Nhiều nhà văn hiện đại vẫn chịu ảnh hưởng của thơ cổ trong sáng tác và tiếp thu chất dinh dưỡng từ đó để làm phong phú thêm tác phẩm của mình.Chẳng hạn, bóng dáng của thơ cổ thường thấy trong thơ của nhà thơ hiện đại Vu Quang Trung. Sự kế thừa và đổi mới của ông về văn học cổ điển đã thổi sức sống mới vào văn học đương đại.
Tóm lại, là một hình thức văn học độc đáo, thơ cổ chiếm một vị trí quan trọng trong lịch sử văn học Trung Quốc với quan niệm nghệ thuật sâu sắc, cảm xúc phong phú và kết cấu chặt chẽ.Nó không chỉ là kho tàng văn hóa truyền thống Trung Hoa mà còn là viên ngọc sáng trong kho tàng văn học thế giới.Thông qua việc nghiên cứu và đánh giá thơ cổ, chúng ta có thể hiểu rõ hơn về thế giới nội tâm của văn nhân cổ đại và đánh giá cao chiều rộng và chiều sâu của văn hóa Trung Quốc.