Vào thời nhà Đường và nhà Tống, sáng tác thơ đạt đến đỉnh cao, không chỉ đạt đến sự hoàn thiện tột cùng về hình thức mà còn đạt được những thành tựu đáng kinh ngạc trong cách diễn đạt nghệ thuật và chiều sâu cảm xúc.Với sức hấp dẫn độc đáo, thơ ca thời Đường, nhà Tống không chỉ được truyền tụng rộng rãi vào thời điểm đó mà còn có tác động sâu sắc đến văn học, văn hóa của các thế hệ sau này.
Tính nghệ thuật của thơ Đường, Tống được thể hiện trên nhiều phương diện.Đầu tiên là việc sử dụng hình ảnh.Bằng cách miêu tả cảnh sắc thiên nhiên, hiện tượng xã hội, nhà thơ tạo ra những hình ảnh phong phú, thường mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc, có khả năng khơi dậy sự cộng hưởng trong lòng người đọc.Chẳng hạn, trong tác phẩm “Rain and Lin Bell” của Liu Yong, hình ảnh bờ liễu và vầng trăng khuyết trong gió sớm không chỉ khắc họa khung cảnh hoang tàn lúc chia ly mà còn hàm chứa nỗi hoài niệm về những khoảng thời gian tốt đẹp đã mất và nỗi lo lắng về vận mệnh tương lai.
Thứ hai, đó là việc làm chủ nhịp điệu.Thơ thời Đường, Tống có yêu cầu khắt khe về âm vị học. Các nhà thơ đã sử dụng vần và phản đề để làm cho bài thơ đọc hấp dẫn và có nhịp điệu mạnh mẽ.Ví dụ, bài "Shui Tiao Ge Tou: When Will the Bright Moon Come" của Su Shi có vần điệu hài hòa và nhịp điệu mượt mà, phản ánh thành tựu văn chương xuất sắc của nhà thơ.
Hơn nữa, đó là sự sáng tạo của quan niệm nghệ thuật.Thơ ca thời nhà Đường và nhà Tống thường tạo ra quan niệm nghệ thuật thế giới khác thông qua việc miêu tả cảnh quan thiên nhiên và phong tục xã hội. Quan niệm nghệ thuật này không chỉ phản ánh thế giới hiện thực mà còn là sự phản ánh thế giới nội tâm của nhà thơ.Ví dụ, bài “Like a Dream” của Li Qingzhao bày tỏ cảm xúc của mình về khoảng thời gian tươi đẹp đã mất và niềm khao khát một cuộc sống tốt đẹp hơn trong tương lai thông qua việc miêu tả khung cảnh mùa xuân.
Những cách thể hiện tình cảm trong thơ Đường và thơ Tống đều phong phú và đầy màu sắc.Nhà thơ thể hiện nhiều cảm xúc khác nhau như vui, giận, buồn, vui qua sự quan sát và trải nghiệm cuộc sống.Chẳng hạn, bài “Đêm xuân vui mưa” của Đỗ Phủ thể hiện niềm vui của nhà thơ trước sự đến của mùa xuân và sự hồi phục của vạn vật thông qua việc miêu tả mưa xuân.Bài “Về uống rượu” của Lý Bạch thể hiện cảm xúc của nhà thơ về sự vô thường của cuộc sống và carpe diem thông qua việc miêu tả cảnh uống rượu.
Tóm lại, thơ ca thời Đường, Tống là một đỉnh cao trong lịch sử văn học Trung Quốc. Chúng không chỉ là kho tàng văn học nghệ thuật thời bấy giờ mà còn có ảnh hưởng sâu sắc đến văn học, văn hóa các thế hệ sau này.Qua nghiên cứu thơ Đường, thơ Tống, chúng ta không chỉ hiểu được thế giới tinh thần của văn nhân cổ điển mà còn cảm nhận được sức hấp dẫn độc đáo và giá trị nghệ thuật của thơ cổ điển.