Bạn đẹp khi bạn 18 tuổi, không phải vì bạn đẹp mà là khi bạn 18 tuổi.Bạn đẹp ở tuổi 30. Không phải bạn đẹp ở tuổi 30 mà là bạn rất đẹp.Bạn vẫn rất đẹp ở tuổi 40, không phải vì bạn đẹp ở tuổi 40, cũng không phải vì bạn đẹp mà vì bạn sống một cuộc đời tươi đẹp.Đẹp là lợi thế của bạn, sống đẹp là khả năng của bạn.
18 tuổi đẹp vì tuổi trẻ và ngoại hình. 18 tuổi là độ tuổi đẹp. Dù ngoại hình thế nào thì bạn cũng toát lên sức sống của tuổi trẻ. Bạn trẻ trung và năng động. Đó là một loại sức sống mãnh liệt mà cuộc sống ban tặng cho chúng ta.
Khi bạn 30 tuổi, bạn đẹp không phải vì bạn đẹp về tuổi tác hay khuôn mặt mà vì bạn đẹp cả về hình thể. Đó là vẻ đẹp đã được thời gian mài giũa và chạm khắc suốt 30 năm và có thể chịu được sự soi xét kỹ lưỡng.Lincoln nói rằng nếu bạn xấu trước tuổi ba mươi thì đó là lỗi của cha mẹ bạn; Nếu bạn xấu sau tuổi ba mươi thì đó là lỗi của chính bạn.Vì nội tâm tu không tốt nên bề ngoài sẽ không có chút gì đẹp đẽ cả.Vẻ bề ngoài đến từ trái tim, và làn da bên ngoài là sự phản ánh hình ảnh tinh thần bên trong.
Ở tuổi 40, bạn vẫn đẹp không phải vì vẻ ngoài xinh đẹp, không phải vì khí chất quyến rũ từ trong ra ngoài mà vì vẻ đẹp mà bạn sống một cách tổng thể.Đó là biến cuộc sống và sự sống thành những tác phẩm nghệ thuật.
Vẻ bề ngoài dễ già đi, tuổi trẻ tàn lụi và những vẻ đẹp bên ngoài đó sẽ luôn mất đi. Điều đi cùng bạn suốt cuộc đời chính là thái độ sống của bạn.Đẹp là một lợi thế bẩm sinh nhưng lợi thế này không tồn tại được lâu. Sống đẹp là một kỹ năng, và sống đẹp là điều đáng tự hào nhất trên cuộc đời này.
Sống theo cách bạn muốn là một lối sống và một thái độ đối với cuộc sống chứ không chỉ ở khuôn mặt hay vẻ bề ngoài.Sống theo cách bạn muốn là sống cuộc sống mà bạn muốn và nhận ra giá trị cuộc sống của bạn.Người nhận thức được giá trị của bản thân là người luôn cảm nhận được vẻ đẹp của chính mình và ánh sáng tỏa sáng đó là không thể ngăn cản.