Sân khấu không còn thuộc về chúng tôi nữa. Điều duy nhất chúng ta có thể làm là sắp xếp cuộc sống lẽ ra thuộc về mình: có một cơ thể khỏe mạnh, ra ngoài đi dạo, thường xuyên gặp nhau, giúp đỡ con cái về thăm nhà và viện dưỡng lão...
Hôm nay che đậy ngày hôm qua và ngày mai sẽ thay thế ngày hôm nay. Thời gian trôi qua, hôm qua, hôm nay và ngày mai sẽ trở thành lịch sử.
Thời gian trôi qua, chúng ta đã trải qua suốt 40 năm mà không nhận ra.
Từ một nhóm mọt sách từ khắp nơi trên thế giới, cho đến ngày hôm nay, chúng ta hỗ trợ lẫn nhau và đang bước đến những năm cuối đời, chúng ta đã trải qua những khó khăn và những nụ cười, đồng thời hiểu sâu sắc về những hương vị đan xen của con người.
Bây giờ anh già, tôi già, anh cũng già.
Hãy trả những gì bạn phải trả, nhận những gì bạn nên nhận và buông bỏ những gì nên buông bỏ!
Sân khấu không còn thuộc về chúng tôi nữa. Điều duy nhất chúng ta có thể làm là sắp xếp cuộc sống lẽ ra thuộc về mình: có một cơ thể khỏe mạnh, ra ngoài đi dạo, thường xuyên gặp nhau, giúp đỡ con cái về thăm nhà và viện dưỡng lão...
Tôi đã cằn nhằn rất nhiều, muốn nói gì thì nói, nhưng giờ tôi đã lớn nên không nhịn được nữa.
Cửa bếp mở, bữa tối nay vẫn chưa ăn xong. Đã đến lúc tôi phải bình tĩnh và nghỉ ngơi.
Tạm biệt các bạn cùng lớp của tôi.